Luyện ý chí - Bài học cuộc sống

Chỉ cần vào google hay youtube gõ “ý chí” bạn sẽ thấy hằng hà sa số các bài viết, các video chủ để về ý chí. Ý chí dường như là tiêu chí hàng đầu cho thành công của con người. Nó có gì đó trùng lặp với Chỉ số vượt khó AQ, mà cũng có gì đó trùng lặp với khái niệm “Nghị lực”, “Kiên Nhẫn”,…

Hình ảnh mô tả cho ý chí thường là một người đàn ông mồ hôi nhễ nhại đang chạy trên đường, một người tàn tật chơi thể thao, một người đàn ông đứng trên đỉnh núi,…Ta sẽ ít gặp tình huống mô tả một người ăn mặc sạch sẽ ngồi trước bàn làm việc.
Vậy Ý chí là gì và thực sự là có thể luyện tập để tăng level ý chí không? Trong bài viết này tôi sẽ cố gắng giúp bạn hiểu được nó là gì và nó nên được luyện tập như thế nào.
1. Mối quan hệ giữa Thể chất và Tinh thần
Tinh thần và thể chất có mối quan hệ qua lại với nhau mà chúng ta chắc ai cũng hiểu, chẳng qua có quan tâm hay không mà thôi.
Một tinh thần khỏe mạnh thường đi đôi với một cơ thể khỏe mạnh và ngược lại. Chúng ta sẽ không bao giờ thấy một tinh thần mạnh mẽ trong một cơ thể yếu đuối (trừ bẩm sinh hay bệnh tật). Chúng ta cũng sẽ không bao giờ thấy một tinh thần yếu đuối trong một cơ thể khỏe mạnh.
ychi 1
Trong những ngày bị bệnh hay đau đớn chỗ nào đó bạn sẽ thấy tinh thần rất chán nản, chẳng thiết làm cái gì, chỉ muốn cho mau khỏi bệnh. Cũng vào một ngày nào đó bạn tự nhiên thấy yêu đời thì tự nhiên bạn thấy cơ thể tràn trề sức sống, ăn mặc đẹp xuống phố.
Đây là mối quan hệ “và” không phải mối quan hệ “hoặc”. Khi cố gắng cái này thì cái kia sẽ tăng theo, chúng ta không phải đưa ra các lựa chọn đánh đổi.
2. Ý chí thuộc về yếu tố tinh thần
Tinh thần là thứ vô hình không thể nắm bắt. Ta cảm nhận được sự hiện hữu của tinh thần vì ta vẫn đang suy nghĩ hàng ngày hàng giờ, vẫn cảm giác được thế giới xung quanh qua các giác quan. Ta chỉ ngừng suy nghĩ khi ngủ hoặc chết đi, mà thực ra ngay cả khi ngủ ta cũng đang nghĩ chẳng qua không nhận thức được, màng tai vẫn rung, da vẫn chạm vào giường nhưng lại không nhận thức được do vậy không ghi nhớ được.
Ý chí là một yếu tố thuộc về tinh thần. Nó là khả năng bạn vượt qua các giới hạn của bản thân.
y chi 2
Mỗi người trong chúng ta đều có một vòng giới hạn mà mọi sự làm quá lên đều phải đòi hỏi ý chí.
Chúng ta làm một ví dụ nhỏ thế này. Bạn giơ tay lên trời giữ nguyên tư thế đó. Trong 30 giây đầu bạn sẽ thấy thật dễ dàng, chẳng phải cố gắng gì. Rồi bạn cảm thấy tay bắt đầu mỏi dần, bạn có thể thả tay xuống hoặc vẫn tiếp tục giữ tay bất chấp cái sự mỏi. Lúc này bạn đang làm quá khả năng có thể của cái tay, và ý chí đang được sử dụng. Cơn mỏi tăng lên cùng hàng loạt các suy nghĩ bắt đầu xuất hiện trong đầu như “tại sao mình phải khổ thế này, đây là việc vô bổ”, ” có ai chứng kiến việc này để phán xét ta đâu”, “ta không thể làm được nữa”….Các suy nghĩ này tấn công làm suy yếu ý chí của bạn.
Mức độ giàu ý chí sẽ quyết định việc bạn chiến thắng các suy nghĩ đó như thế nào để tiếp tục giữ tay được lâu hơn. Nhưng rồi thì tới một lúc bạn cũng phải bỏ tay xuống cho dù bạn có giàu ý chí tới đâu. Nguyên nhân là sức ở tay bạn cũng có giới hạn, nó sẽ tự lỏng xuống cho dù bạn có muốn. Điều này dẫn tới một kết luận là giá mà cái tay khỏe hơn so với hiện tại thì bạn sẽ không phải sử dụng ý chí nhiều tới như vậy để giữ tay tới lúc này.
3. Hãy gia tăng giới hạn của bản thân
Ý chí như chất kích thích. Cho dù bạn có được tiêm chất kích thích mạnh nhất cũng chẳng bơi được như Michael Phelps đang bơi thư giãn. Nhưng nếu Michael Phelps được tiêm chất kích thích anh ta sẽ bơi nhanh hơn giới hạn tối đa của bản thân.
Mức độ giàu ý chí sẽ không quyết định được thành công của bạn nếu như giới hạn khả năng bản thân quá thấp. Bạn có thể sử dụng rất nhiều nỗ lực, nhiều cố gắng, nhiều chịu đựng nhưng kết quả mang lại cũng không hơn được với người xung quanh.
Một runner nghiệp dư dùng rất nhiều ý chí để chỉ là một người về đích của một giải chạy marathon nhưng một vận động viên chuyên nghiệp thì hoàn thành nó chẳng khó khăn gì cả.
Một nhân viên kỹ thuật có thể dùng rất nhiều ý chí để hoàn thành một vấn đề kỹ thuật khó nhưng một chuyên gia kỹ thuật thì đó là việc hàng ngày.
Nhưng cho dù thế nào thì một người ý chí luôn được mọi người tôn trọng và khích lệ
oldest marathoner
Tấm ảnh bên là cụ bà 92 tuổi, người già nhất hoàn thành cự ly Marathon giải chạy San Diego 2015 trong 7 giờ 24 phút và 36 giây. . Cự ly marathon là 42 km và rất ít người trong chúng ta có thể làm được. Hoặc vì chúng ta chưa từng muốn hoàn thành một cự ly marathon, hoặc là muốn nhưng không thực hiện được.

Nếu so thành tích của bà với một runner mức trung bình thì chẳng là gì nhưng nếu so với chính bà, những người già như bà, thì vấn đề lại khác hẳn. Bà được cổ vũ trên toàn bộ tuyến đường đua vì những người quan sát thấy được ý chí trong từng bước chạy của bà. Họ ước được sở hữu một ý chí như của bà, họ muốn lúc vào tuổi bà họ có thể làm được điều đó, nó như tấm gương khích lệ chính họ.
Một người có ý chí thường tiền bộ không ngừng nghỉ nên một lúc nao đó họ sẽ vượt qua những người khác. Họ có thể chậm như rùa nhưng họ lại đi liên tục và một lúc nào đó họ sẽ tới đích.
4. Thực tế người được coi là giàu ý chí họ dùng tới ý chí rất ít
Nghe có vẻ ngược đời. Rõ ràng chúng ta thấy họ rất nỗ lực, với hiện trạng của họ mà họ đạt được thành quả như vậy thì chắc chắn phải đòi hỏi cực kỳ nhiều ý chí. Thực tế không phải vậy.
Bạn thường thức vào lúc 7 giờ sáng và thấy gần như không thể dậy sớm lúc 5 giờ đặc biệt là những hôm giá rét. Bạn nhìn những người phải đi làm vào lúc sáng tinh mơ, ví dụ đi lấy mối rau quả từ sớm để về chợ bán, một cách khâm phục. Nhưng họ không giỏi đến thế, chẳng qua bạn so mình với họ thôi. Thực tế là họ không quá khó khăn để làm điều đó, điều đó diễn ra hàng ngày và bình thường đối với họ.
Bạn nghĩ tới việc dậy 5 giờ sáng để tập thể dục với ý nghĩ là hôm nào cũng phải nỗ lực. Nhưng bạn chỉ phải nỗ lực 1 tuần thôi, rồi dần dần bạn sẽ ít phải nỗ lực hơn rồi tới lúc bạn chẳng phải nỗ lực gì cả cũng mở mắt vào 5 giờ sáng.
Một người được gọi là giàu ý chí họ không cố gắng, nếu không bị ép buộc, đang ở hiện trạng  1 và làm tới 100. Họ từ 1 làm tới 2 rồi tới 3; tới khi họ đạt 99 thì việc cố tới 100 cũng chẳng to tát gì.
Nick Vujicic không phải cố gắng hàng ngày, anh ta đã quá quen với việc không có chân tay rồi, từ khi sinh ra anh ta đã phải sống với những thiếu hụt đó. Anh ta thực tế chỉ cần vượt qua trạng thái oán trách số phận thì cũng chẳng khác mấy chúng ta, thậm chí mọi năng lực của anh ta tập trung vào bộ óc thay vì cho toàn bộ các phần khác như chúng ta vì vậy mà nó sẽ hoạt động tốt hơn.
Giáo sư vật lý Stephen Hawking bị nhiều loại bệnh khác nhau nhưng vẫn là nhà vật lý vĩ đại. Nhà soạn nhạc Beethoven bị điếc vẫn có những bản nhạc nổi tiếng. Helen Keller bị mù điếc bẩm sinh vẫn hàng ngày đi an ủi các bệnh nhân khác.
Tất cả họ thực tế không phải cố gắng trong từng hơi thở. Họ chỉ cố gắng ở giai đoạn đầu, sau đó thì khi mọi thứ đã thành thói quen thì họ không phải quá nỗ lực nữa
5. Nguyên tắc phát triển gia tăng ý chí
Ví dụ:
Bạn có khả năng nâng được 15 kg tạ. Nếu bạn cứ luyện tập mãi ở mức dưới 15kg thì đương nhiên bạn sẽ không khỏe hơn và cũng chẳng phải nỗ lực gì để đạt được. Một ngày đẹp trời, có một em  xinh tươi xuất hiện trong phòng Gym,  trước mặt người đẹp chẳng nhẽ nâng có 15kg, bạn quyết định nâng 20 kg. Mặc dù 20kg đã vượt tới 30% so với cân nặng tối đa trước đó nhưng bạn cũng nâng được vài phát nhờ làm quá lên năng lực thực sự của cơ thể cộng với ý chí không bỏ cuộc giữa chừng.
Sang ngày hôm sau, mặc dù người đẹp không còn xuất hiện bạn vẫn quyết định mình nên nâng lên quả tạ 20kg vì khả năng mới tạo cho bạn sự tự hào (ít nhất là với lũ bạn vẫn hay nâng dưới 15kg). 1 tuần sau với sự luyện tập đều đặn bạn có thể nâng được quả tạ 20 kg cũng đơn giản như đã nâng quả tạ 15kg trước đó. Không đòi hỏi phải ý chí hơn nhưng kết quả lại cao hơn.
Sau đó bạn tăng lên quả tạ 25kg. Sự việc lại lặp lại như lần trước. Sau 1 tháng, bạn nâng quả tạ 25kg cũng dễ dàng như quả tạ 15kg cách đó 5 tuần. Rồi 30kg, 40 kg,…khó khăn ngày một tăng dần, ý chí đòi hỏi ngày càng cao hơn. Bạn liên tục muốn bỏ cuộc, nếu vượt qua bạn sẽ lại tăng thêm, nếu bỏ cuộc bạn dừng ở mức cân đó.
Vi dụ khác là môn chạy
Thực tế chạy hay bơi hay bất cứ môn thể thao nào cũng sẽ diễn ra như thế này:
  • Từ 0 km tới 200m : chẳng phải cố gắng gì
  • Từ 200m tới 700m : bắt đầu mệt
  • 700m: bắt đầu muốn dừng lại
  • Từ 700 tới 1000m : dùng tới ý chí để không bỏ cuộc.
  • Từ 1000m tới 2000m: cảm thấy khỏe hơn, không còn phải cố gắng nữa.
  • 2000m: muốn dừng lại vì mệt, nhàm chán, đau chân.
  • Từ 2000m tới 3000m: lại phải dùng tới ý chí để không bỏ cuộc. Lần này phải sử dụng nhiều hơn lần trước.
  • Từ 3000m tới 5000m: không còn phải cố gắng nữa
  • 5000m: tiếp tục muốn dừng lại
  • Từ 5000m tới 6000m : lại phải dùng tới ý chí ở mức độ cao hơn.
Cứ như vậy, các mốc đòi hỏi ý chí đến một cách đều đặn nhưng ý chí đòi hỏi ngày một cao hơn do sự đau đớn, mệt mỏi, nhàm chán tăng dần…
Nếu bạn tập chạy chăm chỉ thì các mốc này sẽ đến chậm hơn, ý chí bạn cũng sẽ tăng tiến theo.
y chi 5

Ở hình bên phải phía trên mô tả việc dùng tới ý chí trong chạy. Các mốc khó khăn đến đều đặn và ở mức độ không quá lớn như hình bên trái. Nhờ đến đều ở mức độ thấp nên ta có cơ hội vượt qua hơn.
Nếu bạn chưa bao giờ chạy, một ngày đẹp trời bạn muốn hoàn thành một cự ly 10k thì chắc chắn bạn phải bỏ ra nhiều ý chí hơn so với một người vẫn hay tập chạy.
Như vậy ta có thể tóm tắt lại mấy bước sau:
Bước 1: Tạo một lực đẩy nhẹ cho xe lăn bánh
Cần có một động lực nhỏ làm khởi động bộ máy. Nó trả lời câu hỏi tại sao bạn lại làm việc đó hoặc đơn giản là một thứ nào đó khiến bạn có thể bắt đầu, cho dù động lực đó có cao cả hay đê tiện tới đâu. Bạn nâng quả tạ 20kg vì có một cô em xinh đẹp trong phòng GYM, bạn tập chạy vì nghĩ tới khoảng khắc về đích của một cuộc đua, bạn quyết chí học hành vì có thể làm chủ cuộc sống thay vì bị nó quay tròn hoặc đơn giản để có thể trả lời được những câu hỏi của con ngồi cùng bàn, bạn quyết đứng lên sau thất bại vì người ta đã nói “Thất bại là mẹ thành công”.
Bước 2: Đặt mục tiêu liên tiếp
Động lực ở bước 1 không đẩy được bạn đi lâu. Các khó khăn sẽ đập chết những ý nghĩ tươi đẹp thời điểm ban đầu. Bạn phải nhanh chóng tìm động lực bền vững và liên tục đó là “Hãy hoàn thành mục tiêu tiếp theo vì tôi muốn thế”
Khi nâng được quả tạ 20kg, bạn chợt nhận ra rằng mình có khả năng học tập, mình tới một tầm cao mới, mình cảm thấy tự tin hơn, nếu cứ đà này mình sẽ nâng được quả tạ 200 kg trong tương lai. Cảm hứng trong luyện tập sẽ giúp bạn không bị bỏ cuộc. Cảm hứng đó sẽ nuôi sống ý chí, nếu như đơn giản bạn chỉ quyết tâm mà không tìm cách bổ sung cho nó trên quãng đường thì nó sẽ hết dần.
Nếu như bạn nâng quả tạ 20kg sau đó nghỉ ngơi, thỏa mãn thì tất nhiên chẳng bao giờ có thể nâng được quả tạ 200kg. Lúc này bạn lại ở trạng thái ngồi đợi một cô em xinh đẹp hơn, một động lực nào đó để tiếp tục đẩy lên. Đó là bạn đang ở trạng thái bị động.
Bước 3: Nhớ rằng không phải lúc nào bạn cũng phải cố gắng.
Ai tập luyện thể thao sẽ nắm rất rõ điều này. Họ không phải cố gắng tòan bộ tiến trình mà họ chỉ cần cố gắng vào từng khoảng nhất định. Trong bơi lội, nếu bạn có thể bơi tới 300m thì bạn dễ dàng bơi tới 500m, nếu bạn có thể bơi tới 700m thì bạn sẽ dễ dàng bơi tới 1000m,….Nếu bạn nâng được quả tạ 20kg thì bạn dễ dàng nâng được quả tạ 21kg, nhưng tới 25kg chẳng hạn thì vấn đề lại khác rồi.
Nguyên tắc này sẽ không làm bạn nản chí, nếu lúc nào cũng nghĩ mình phải nỗ lực thì mệt lắm.
6. Gia tăng năng lực không có nghĩa là gia tăng ý chí
Năng lực của bạn có thể tăng đều đều nhưng có thể ý chí vẫn không thay đổi. Ý chí giống như gia tốc mà năng lực giống như tốc độ. Dạng chuyển động nhanh dần đều có tốc độ tăng dần nhưng gia tốc bằng hằng số.
Ý chí chỉ tăng khi ta liên tục phải dùng tới nó ở cấp độ cao dần lên. Cũng như nâng tạ, nếu bạn chỉ loanh quan trong vùng ý chí của mình thì ý chí không hề thay đổi. Nếu bạn nỗ lực để chạy 5km sau 1 tháng tập luyện, thì sau khi hoàn thành nó hãy đặt ra mục tiêu 10km ở 2 tháng tiếp theo, sau đó là 21km, sau đó là 42km rồi cao hơn nữa.
Nếu bạn liên tục vượt qua ngưỡng ý chí đang có thì ý chí sẽ được nới rộng ra dần. Bạn sẽ vượt qua được những cấp độ khó khăn tương đối lớn hơn.
Điều này nhắc ta rằng không nhất thiết phải phát triển ý chí; chỉ cần nới rộng năng lực theo từng bước của khả năng ý chí là đủ.

7. Đừng thi gan với tinh thần, hãy bắt đầu từ thể chất
Như đầu entry này tôi có đề cập, bạn có thể gia tăng tinh thần hoặc thể chất, một trong hai vào một thời điểm. Đừng ngồi suy nghĩ tìm các động lực, củng cố cái sự muốn để mà gia tăng ý chí; việc đó vừa tốn thời gian vừa hiệu quả kém.
Hãy là một runner, bạn sẽ có tất cả.
Chẳng phải tôi là người thích chạy mà tôi cổ vũ điều đó đâu. Tôi sẽ giải thích cho bạn tại sao lại vậy:
Chạy là một quá trình đòi hỏi ý chí tăng từ từ thay vì đột ngột. Nó giống như việc bạn kéo một sợi dây chun, kéo rồi thả, kéo rồi thả, dần dần dây chun sẽ dãn dần ra.
y chi 4

Chạy khác với nâng tạ. Chạy sử dụng sức bền trong khi nâng tạ chỉ sử dụng sức trong một khoảng thời gian rất ngắn. Khi chạy, liên tục các ý muốn bỏ cuộc đến dồn dập khiến bạn có cơ hội để rèn luyện ý chí.
Khi là một runner bạn phải sắp xếp thời gian để có thể chạy. Bạn cũng phải ăn uống ngủ nghỉ điều độ để không bị tăng cân.  Nó rèn luyện cho bạn sự kỷ luật cực tốt.
Tuy nhiên khi chạy cũng phải có chiến lược. Nếu như chạy theo kiểu mỗi buổi chiều ra công viên Lê Nin chạy 2 vòng quanh nó, hôm nào cũng thế, năm này qua năm khác thì cũng giống như việc bạn dừng ở mức tạ 15kg, chẳng phải cố gắng gì.
Chạy hay là bất cứ môn thể nào bạn cũng phải nâng dần độ khó lên, độ khó tăng lên thì mới đòi hỏi tới ý chí rồi năng lực từ đó mới theo.

8. Tại sao chúng ta thất bại trong luyện ý chí?
Vì chúng ta bỏ ra một sự cố gắng giống nhau, trong vùng an toàn của ý chí. Nếu cố gắng vượt qua ranh giới an toàn một lúc nào đó sau đó nghỉ ngơi dài ngày thì nó lại về mức ban đầu. Giống như việc tập tạ, nếu bạn tập trong 1 năm sau đó 1 năm không tập nữa thì bạn lại về cái mốc ban đầu trước khi tập.
y chi 6
Chúng ta hay để mặc ý chí tự phát triển, năng lực tự phát triển mà không hoạch định và thực hiện một cách bài bản. Ta chỉ luyện tập năng lực dựa vào những khó khăn đến ngẫu nhiên khách quan từ bên ngoài. Vì nó đến không đều đặn và ở cấp độ không được kiểm soát nên ta yếu vẫn hòan yếu. Một tháng nâng vật nặng vài lần làm sao có thể khỏe được bằng một ông tập tạ hàng ngày.
Chúng ta phải chuyển sang thế chủ động tìm tới khó khăn. Vì chủ động nên ta có cơ hội lựa chọn mức độ khó của khó khăn. Phát triển năng lực, ý chí có thể từng bước chậm chạp nhưng hãy đều; bạn sẽ không bao giờ phải bất ngờ với những khó khăn đến không báo trước nữa.

Kiên trì và Ý chí
Khi nói ai đó là người kiên trì, ta sẽ mường tượng ngay ra hình ảnh một con người lặng lẽ lù lù tiến về phía trước. Như một con kiến cứ mỗi lần gắp một cọng cỏ khô, dần dần nó cũng thành một đống.
Khi nói tới ai đó là người có ý chí thường ta nghĩ tới một người có khả năng vượt qua những khó khăn lớn.  Như trong entry này tôi có đề cập, bạn có thể đạt kết quả lớn dần bằng cách nới rộng vùng khả năng theo từng bước nhỏ với một ý chí không cần gia tăng.
Một người không kiên trì vẫn có thể giàu ý chí. Chỉ đối diện với thử thách ta mới biết một người giàu ý chí tới đâu.

Tinh thần và thể chất
Khi cảm thấy mệt mỏi ta thường có xu thế muốn nằm nghỉ ngơi, không động chân động tay, không làm gì cả. Nhưng thực ra chúng ta phải xác định là mệt do đâu. Mệt do lao động thể chất nhiều hay mệt do suy nghĩ nhiều.
Sau một ngày làm việc văn phòng, mặc dù nắng trắng tới đầu, di chuyển không quá 300 bước thì chắc chắn là mệt mỏi về mặt tinh thần rồi. Lúc này nếu ta hoạt động thể chất như chạy vòng, đi phòng gym,…thì sẽ cảm thấy khỏe khoắn trở lại ngay. Ngược lại nếu ta chỉ đơn giản về nhà nghỉ ngơi thì mệt vẫn hoàn mệt. xem vài ba chương trình show game là đã hết buổi tối rồi.
Thông thường khi mệt mỏi cho dù đó là mệt tinh thần thì ta vẫn cảm thấy rất khó khăn để vận động. Cảm giác này dễ nhận thấy khi buổi sáng dậy, cảm giác đầu óc ù lì, rất ngại vận động; nhưng cứ thử vận động một tí ta sẽ thấy tinh thần rất sảng khoái.
Khi bạn cảm thấy chán nản thì không gì tốt hơn là vận động. Thế nên nếu như bạn  có sẵn trong mình một một môn thể thao nào đó có thể dễ dàng thực hiện thì sẽ rất hữu dụng. Sau vận động, đầu óc sáng suốt, bạn sẽ không còn cảm thấy chán nản nữa.
Rèn luyện là một loại phẩm chất. Rèn luyện thân thể đại diện cho một dạng văn hóa cầu tiến. Muốn biết một quốc gia có mạnh mẽ hay không thì nhìn vào số lượng người tập luyện thể dục là rõ.
Buổi sáng tại châu âu trên phố hầu như không có người, trong khi đường phố ở Mỹ có rất nhiều người tập thể dục, thẩm chí cả ngày đều như vậy.
Khi cảm thấy mệt mỏi, chán nản, bực tức, stress,… tôi thường xỏ dày vào và chạy. Chạy giúp tôi biết rằng tôi vẫn tồn tại, vẫn là người có khả năng.
“Vẫn tồn tại” nghe cỏ vẻ siêu thực nhưng thực tế ngày nay chúng ta bị hướng ra bên ngoài rất nhiều, bất cứ một khoảng lặng nào đều bị smart phone chiếm dụng. Chạy giúp tôi hướng vào bên trong, giúp tôi cảm nhận được con người vật lý, con người tinh thần của mình.
Khi chạy bạn nghĩ rằng chân hoạt động và đầu óc có thể bay lượn khắp nơi. Nhưng thực tế không phải vậy. Lúc đó ta chỉ có thể nghĩ tới từng bước chân chạy; có thể một lúc nào đó ở trạng thái trống rỗng được một lúc nhưng cơ bản là phải nỗ lực từng bước chạy. Nó gần giống như thiền, bắt buộc bạn rời xa những suy nghĩ cơm áo gạo tiền hàng ngày.
“Có khả năng” nghe cũng hơi buồn cười. Lý giải ở đây là khi tôi chạy tôi nhìn xung quanh và thấy rằng không có nhiều người chạy như tôi. Số người tập chạy ở VN rất ít, và đương nhiên là cũng không nhiều người đạt được cự ly như tôi đã đạt. Đây không phải là cảm giác tự mãn mà là cảm giác mình đang hơn người khác ở một khả năng nào đó. Nhất là khả năng đó gắn liền với sự nỗ lực của ý chí.
Chạy sử dụng nhiều tới ý chí. Lần đầu tiên tôi hoàn thành cự ly 21 km (half marathon) là ngày sinh nhật của tôi. Không có sự chuẩn bị gì cả, đang chạy và nghĩ rằng hôm nay là sinh nhật nên phải làm một cái gì đó khác bình thường. 21 km không uống, không nghỉ sau đó tôi đã phải trả giá vì thiếu hiểu biết nhưng tôi cảm thấy thỏa mãn vì đạt được một cự ly mình ao ước. Từ đó tới nay đã hơn 1 năm nhưng tôi chỉ mới đạt được cự ly 21km được thêm một lần nữa ở một giải chạy.
Điều này giải thích rằng thực tế một người ham chạy cự ly dài không phải họ thường xuyên đạt được cự ly dài. Một người chạy đạt cự ly 42km họ chỉ đạt một vài lần trong năm, đặc biệt trong các cuộc thi; còn lại thì họ chỉ chạy bình thường dưới 10km. Cứ mỗi lần phải đạt cự ly 42 km thì họ đều phải cực kỳ nỗ lực. Không giống như cử tạ, bạn có thể đạt mức tạ tối đa ở mỗi lần tập luyện.
Hồi mới đạt cự ly 10km tôi cảm thấy tự hào lắm. Nhưng sau đó tôi nhận ra rằng người giỏi rất nhiều; họ đạt cự ly 21km, 42km. Rồi khi đạt cự ly 21km tôi lại nhận ra có người đạt cự ly 100km. Dường như càng giỏi người ta càng ít khoe khoang hơn vì vậy ta không biết tới họ.
Tương tự, hồi mới bơi được 600m liên tục tôi cũng khoe ầm lên trên facebook. sau đó khi đạt cự ly 2000m tôi phát hiện ra rằng mình chỉ là con tép khi có rất nhiều người đạt cự ly đó hàng ngày với thời gian ngắn hơn nhiều. Tôi rút ra là ở đời, người càng giỏi họ càng ít khoe khoang, càng ít kêu to, càng lặng lẽ. Người mới bắt đầu con đường tới giỏi thì thích ầm ỹ trên mỗi chặng đường họ đạt được.
Nhưng rồi tất cả họ sẽ tới một điểm chung, họ nhận ra rằng có quá nhiều người giỏi xung quanh họ và họ chẳng là gì cả. Họ bớt kêu to đi, họ gia nhập vào đội quân lặng lẽ, lầm lũi tiến bước.
Thế nên chúng ta cần hiểu rằng tất cả những thứ ta xem được (tivi, internet) hàng ngày chỉ là 5m nước sát mặt biển, nơi những con cá nhỏ thích làm xáo động làn nước. Có hàng nghìn mét sâu dưới biển nơi đợi bạn giỏi hơn để xuống sâu hơn. Mức trưởng thành của bạn sẽ quyết định tới việc bạn xuống sâu tới đâu, để giúp bạn mở rộng được tầm mắt, giúp bạn ra khỏi nhóm những con cá nhỏ lăng xăng mặt nước.

Vài suy nghĩ
Tòa nhà tôi ở có phòng tập gym nên sáng nào tôi cũng chạy trên máy chạy. Chạy trên máy có nhiều ưu điểm nhưng nhược điểm lớn nhất là khung cảnh xung quanh không thay đổi dẫn tới sự nhàm chán.
Chẳng có gì để nhìn đâm ra cũng phải tìm cách cho bộ óc nó hoạt động để thoát khỏi việc bỏ cuộc. Tôi nghiệm ra mấy thứ:
1. Trong quá trình chạy tôi nghĩ tới việc mình phải chạy 42km vào tháng 12. Điều này sẽ giúp tôi cảm thấy rằng việc phải hoàn thành 5, 7 hay 10km lúc này là quá tầm thường. Nếu tôi bỏ cuộc thì tôi làm sao có thể thực hiện được 42km -> Ta phải đặt mục tiêu thật lớn vì nó sẽ biến những khó khăn trên đường đi trở thành nhỏ bé. Nếu ta chỉ đặt mục tiêu 5km thì sẽ dễ bỏ cuộc ở ngay km số 2. Đối với một người chạy ultra cỡ 100km thì 10km đối với họ chỉ như là khởi động.

2.Trong quá trình đi tới mục tiêu hãy nuôi cái viễn cảnh ngày mình hoàn thành mục tiêu mình sẽ được gì: Mình có thể check in, có thể show trên facebook để cho bạn bè mình phải trầm trồ thán phục.
  1. Mình có thể tự hào rằng mình đã vượt qua một thử thách tưởng như không thể.
  2. Mình sẽ uống một chai bia, sẽ nằm dài nghe nhạc (thực tế là khi bạn hoàn thành một cự ly dài thì uống nước lọc cũng sướng).

3. Giả vờ thỏa hiệp: vì tôi biết rằng trong toàn bộ tiến trình sẽ có những điểm mà mình muốn bỏ cuộc. Vậy hãy giả vờ thỏa hiệp để vượt qua mốc đó. Ví dụ mốc 2 km là muốn dừng thì hãy tự nhủ, ta sẽ cố chạy tới 2,5km rồi sẽ dừng. Thực tế là tới 2,5km khi vượt qua ngưỡng thì ý định bỏ cuộc sẽ biến mất. Thế nên tôi mới nhấn mạnh là hãy tìm một động lực nào đó cho dù có đê tiện tới đâu; đầy ông tập thể dục buổi sáng chỉ vì đơn giản có một em gái xinh tươi cũng hay đi giờ đó. Cuối cùng thì kết quả vẫn là cái đáng giá hơn cách thực hiện.

4. Đường xa tới mấy nếu từng bước thì rồi cũng xong: Trong khung cảnh nhàm chán ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng tôi thấy hình ảnh một người đàn ông cỡ 40 tuổi có lẽ bị đột quỵ tập đi bộ bằng cách bám vào một cái xe lăn phía trước, ông ta nhích từng bước một rất chậm. Thế mà chỉ một lúc sau đã thấy đi hết tầm mắt. Nếu như chỉ nhìn cách ông đi thì sẽ nghĩ rằng không biết bao giờ ông mới tới đích.

5. Công cụ đo đếm là rất quan trọng: Trên máy chạy có nhiều thông số bao gồm:
  1. Tốc độ chạy
  2. Độ dốc
  3. Số km đã chạy
  4. Số calo tiêu thụ
  5. Thời gian đã chạy
  6. Số vòng sân vận động
Tôi có thể biết rõ mình đang ở đâu, nó khích lệ tôi đã hoàn thành được một khối lượng nào đó theo ít nhất là 4 chỉ số. Lúc thì tôi lấy số km làm mục tiêu, lúc tôi lấy thời gian, lúc thì lấy calo, lúc thì lấy số vòng sân vận động. Không phải công việc nào cũng rõ ràng được như thế.

6. Đi bộ không có nghĩa là đỡ mệt hơn chạy: Thực tế là chạy 2km đỡ mệt hơn nhiều so với đi bộ 2km. Có nghĩa là nếu bạn đạt mục tiêu là X thì nếu bạn đi bộ túc tắc tới đó thì sẽ mệt mỏi hơn là chạy tới đó. Trong đọc sách, đọc chậm sẽ mệt hơn là đọc nhanh. Trong công việc nói chung, làm chậm mệt hơn là làm nhanh. Có thể xét về thời điểm thì chậm đỡ mệt hơn nhanh nhưng nếu cộng đồn lại toàn bộ tiến trình thì chậm sẽ mệt hơn nhanh.

So sánh lãnh đạo và quản lý

Lãnh đạo và Quản lý khác nhau ở điểm nào? Lãnh đạo bản thân khác gì với Quản lý bản thân? Lãnh đạo gia đình khác gì với Quản lý gia đình? và Lãnh đạo doanh nghiệp khác gì với Quản lý doanh nghiệp?

Có khi nào bạn nghe nói tới Lãnh đạo ô tô, lãnh đạo nhà cửa, lãnh đạo tài chính, lãnh đạo bàn ghế, lãnh đạo đàn bò ? Không, người ta chỉ nói lãnh đạo con người. Người ta nói lãnh đạo gia đình, lãnh đạo doanh nghiệp vì gia đình, doanh nghiệp là một một tập hợp nhiều con người, được gọi chung là tổ chức.
Như entry trước có đề cập tới, con người khác với mọi đồ vật, con vật ở quyền lựa chọn. Khi bạn cần xuống dòng bạn bấm phím enter, gõ phím “a” thì hiện chữ “a”, bạn vẽ hình tròn thì chắc chắn nó là hình tròn …. Bạn biết chắc chắn rằng máy tính sẽ thực thi lệnh của bạn (nếu nó không gặp trục trặc), bạn không phải lo bấm phím a nhưng nó lại ra chữ a méo mó hơn chuẩn.
Con người thì khác, bạn bảo 10 người vẽ một hình tròn thì sẽ có 10 hình tròn to nhỏ, méo mó khác nhau thậm chí là có người còn chẳng buồn vẽ. Nếu bạn đưa ra một chuẩn mực về hình tròn thì cũng chẳng đảm bảo được 10 người đó vẽ đúng chuẩn đó vì kỹ năng mỗi người mỗi khác, mà thế quái nào cũng có ông tỏ thái độ bất hợp tác, cóc thèm vẽ đặc biệt nếu họ biết bạn không kiểm tra lại thì họ sẽ vẽ hình vuông.
Lãnh đạo nhằm đảm bảo rằng Người ta sẽ vẽ hình tròn một cách tự nguyện, tốt nhất trong khả năng của họ. Con người có quyền lựa chọn, và như đã nói ngay cả bạn dí dao vào cổ anh ta thì anh ta cũng vẫn không mất quyền đó.
Bạn có cần phải lãnh đạo dòng tiền không? Không, bạn Quản lý dòng tiền, vì tài chính có những quy luật nhất định kiểu như thả cục gạch từ trên cao xuống thì chắc chắn nó rơi. Nhưng bạn phải lãnh đạo phòng kế toán vì phòng kế toán bao gồm những con người có quyền lựa chọn để thực thi sai lệch đi so với cái bạn muốn. Họ bảo với bạn là tôi đã làm đúng như anh yêu cầu nhưng thực tế họ lại làm khác và vì vậy cái kết quả bạn dự kiến phải diễn ra thì nó không diễn ra.
Bạn không cần lãnh đạo máy tính nhưng bạn cần quản lý phòng kỹ thuật. Bạn không cần lãnh đạo chính sách bán hàng nhưng bạn cần quản lý phòng KD.
Bạn cũng không cần phải lãnh đạo nhà cửa, đồ đạc, quần áo,… nhưng bạn phải lãnh đạo gia đình vì gia đình bao gồm những con người. Tóm lại, nếu con người cũng giống như máy móc thì ta không cần lãnh đạo nữa.
Có thể bù đắp sự thiếu hụt năng lực lãnh đạo bằng gia tăng quản lý không? Có nghĩa là ta đưa ra chuẩn mực hình tròn, dạy họ cách vẽ hình tròn, phạt họ nếu họ vẽ không đúng và thưởng nếu họ vẽ đúng, tăng người theo dõi quá trình họ vẽ, kiểm tra chi li từng hình tròn họ tạo ra có đúng chuẩn không. Nếu đúng như vậy thì đã coi con người là cái máy rồi, chi phí bỏ ra sẽ tốn hơn nhiều so với kết quả làm ra mà như đã nhấn mạnh cho dù bất cứ hoàn cảnh nào thì con người cũng không mất đi quyền lựa chọn.
Khi một doanh nghiệp hướng tới việc ban hành thật nhiều quy định, quy trình, nội quy, thưởng phạt,….thì họ đang bị cuốn vào việc Quản lý, coi con người là máy móc.
Ngược lại khi doanh nghiệp hướng quá nhiều vào lãnh đạo như chỉ khuyến khích họ làm mà không chỉ ra họ phải làm cái gì, phải đạt tới cái gì thì sẽ sinh ra sự lộn xộn.
Việt Nam thắng Pháp, Mỹ vì Việt Nam dùng nhiều tới chức năng lãnh đạo trong khi đối thủ lại dùng nhiều tới chức năng quản lý.  Hãy thử hỏi, phải cần bao nhiêu tiền để một người lính sẵn sàng hy sinh ngoài chiến trường? Cần bao nhiêu tiền để họ sẵn sàng trở thành người tàn tật? Bao nhiêu tiền để họ rời xa người vợ mới cưới hôm trước, để không nhìn thấy con mình sinh ra? Đó là cách mà Pháp và Mỹ làm, họ không dùng được chức năng Lãnh đạo vì cuộc chiến của họ phi nghĩa; lính của họ làm sao có thể dũng cảm như người lính VN được.
Lãnh đạo và Quản lý đều quan trọng như nhau và cho dù bạn ở bất cứ cấp bậc nào thậm chí có đang thất nghiệp thì vẫn phải sử dụng tới hai kỹ năng này. Vì đơn giản, chúng ta là con người mà đã là con người thì phải lãnh đạo.
Con người ở bất cứ doanh nghiệp nào cũng là con người vì vậy họ đều có các đặc điểm của con người. Do vậy, Chức năng Lãnh đạo ở doanh nghiệp A cũng không khác gì mấy so với ở doanh nghiệp B cho dù A và B có lĩnh vực KD hoàn toàn khác nhau.

Đặc điểm của Tổ chức
to chuc
Chúng ta bất cứ lúc nào cũng đang thuộc về một tổ chức nào đó. Khi ở nhà chúng ta ở trong tổ chức gia đình, khi bước chân ra khỏi nhà chúng ta tham gia tổ chức xã hội (giao thông, quán cafe, rạp chiếu phim,….); và dành nhiều thời gian nhất ở tổ chức công ty.
Một tổ chức có lý do tồn tại giống như lý do tồn tại của bạn. Một tổ chức có các năng lực cốt lõi giống như bạn cũng có năng lực cốt lõi. Tổ chức chỉ khác cá nhân ở việc nó bao gồm sự kết hợp của nhiều cá nhân khác nhau.
Tổ chức là tập hợp của những cá nhân khác nhau vì vậy hợp các đặc tính của cá nhân thì sẽ là đặc tính của tổ chức:
4 thuoc tinh to chuc
Mỗi người trong tổ chức đóng một vai trò nhất định vào hình thành nên đặc tính của tổ chức. Tuy nhiên có 3 nhóm người ảnh hưởng lớn nhất là:
  • Chủ sở hữu (HĐQT)
  • Ban giám đốc (CEO, CFO,..)
  • Các trưởng phòng
Càng lên cao thì mức độ ảnh hưởng lại càng lớn. Ví dụ một CEO có lương tâm sẽ không chấp nhận được một ông trưởng phòng dưới quyền vô lương tâm và anh ta sẽ tìm cách thay thế. Một ông trưởng phòng có lương tâm tới lượt mình lại không chấp nhận một nhân viên dưới quyền vô lương tâm.

1.Lương tâm của cá nhân -> Sự Tin cậy trong tổ chức
Nhìn từ bên ngoài đó là “Một tổ chức có lương tâm“. Một tổ chức có lương tâm giống như một con người có lương tâm. Mỗi hành động của tổ chức mang lại giá trị cho khách hàng, nhà cung cấp, đối tác, xã hội và từng thành viên trong đó. Có thể nói công ty Fomosa là công ty vô lương tâm vì họ gây hại cho môi trường để giảm chi phí xử lý thải của bản thân.
Một người có lương tâm sẽ sở hữu rất nhiều đức tính tốt như chính trực, nhiệt tình, rộng lượng, tự trọng. Điều đó tạo nên sự tin cậy lẫn nhau trong tổ chức. Tôi tin cậy anh nên tôi không dò xét, kiểm soát anh. Nếu tôi nghi ngờ tư cách của anh thì ngay cả khi anh làm tốt tôi cũng không tin tưởng. Một tổ chức thiếu sự tin cậy nhau thì sinh ra các bệnh như đổ lỗi, chống đối, giao tiếp thận trọng, dòng thông tin trong DN bị bế tắc.

to chuc
2.Đam mê của cá nhân -> Trao quyền của tổ chức
Nhìn từ bên ngoài đó là “Một tổ chức có đam mê“. Chúng ta hay nghe các quảng cáo kiểu như “Chúng tôi đam mê sữa”, “Chúng tôi đam mê việc mang lại cái đẹp cho người khác”, “Chúng tôi đam mê tạo ra chiếc xe ngày càng an toàn hơn”….
Người ta dùng cụm từ “Tổ chức đam mê” nhằm tạo sự liên tưởng của khách hàng giống như một cá nhân đam mê. Cá nhân đam mê một cái gì đó thường họ sẽ tạo ra những giá trị xuất sắc; một tập thể đam mê sản phẩm họ bán ra thì chắc sản phẩm đó cũng phải xuất sắc.
Nhà sáng lập một tổ chức thường có trong mình sự đam mê lĩnh vực họ kinh doanh. Nhờ có đam mê họ mới vượt qua được rất nhiều khó khăn để từ không có gì hình thành nên doanh nghiệp. Nếu có thể truyền sự đam mê đó cho những người quan trọng trong công ty thì sẽ hình thành nên một tổ chức có đam mê. Thể hiện ra bằng việc cấp trên tin tưởng trao quyền cho cấp dưới mà không lo anh hay chị ta không làm tới nơi tới chốn.
passionÔng Đặng Lê Nguyên Vũ đam mê cafe thành lập ra Trung Nguyên. Sẽ tuyệt vời nếu ông ta tuyển được những người cũng đam mê cafe như ông ta làm cùng. Vị trí quản lý cửa hàng, nhân viên pha chế, bồi bàn, ông trông xe,….Nếu tất cả họ cũng yêu thích cuồng dại với cafe thì sợ gì mà không làm ra được những cốc cafe tuyệt vời.
Khi con người đam mê cho một cái gì đó họ sẽ dành rất nhiều thời gian, tiền bạc, công sức vào điều đó. Trong khi đó những người khác nếu không đam mê chỉ dành một ít thời gian, chấp nhận một ít chi phí cơ hội, một ít sức lực. Một người đam mê lập trình ngồi cả ngày bên máy tính với trạng thái tập trung cao độ chắc chắn hơn những người mỗi ngày giở ra một tí đọc lấy lệ.

3.Tầm nhìn của cá nhân -> Tầm nhìn chung của tổ chức
Lấy ví dụ bạn là một người rất được tin tưởng trong một nhóm bạn. Nhóm trao cho bạn quyền được lựa chọn điểm đi chơi vao dịp nghỉ lễ 2/9 tới. Tới ngày đó vì muốn bất ngờ, bạn dẫn nhóm bạn đi mà không thông báo điểm đến. Ban đầu mọi người đều vui vẻ vì tin tưởng vào lựa chọn của bạn (mặc dù họ còn chưa biết nó là gì).
Rồi trên quãng đường đi mọi người bắt đầu tự hỏi Mình đang đi đâu? Sao đường xa thế? khó đi thế? Tâm trạng hoang mang chán nản lan tràn. Mọi người không biết phía trước là gì, không biết mình sẽ phải làm, không có động lực về một bờ biển cát trắng mịn hoang sơ ( mà bạn đã cố giấu để tạo sự ngạc nhiên).
dreamstime_m_14281983-follow-the-leader-1940x1455Không phải ai cũng có tầm nhìn xa nhưng họ có thể nhìn được thông qua người khác. Nếu nhân viên của anh không nhìn thấy thì anh với vai trò quản lý có tầm nhìn hãy chỉ cho người đó. Giám đốc điều hành trong công ty thường là người có tầm nhìn xa nhất; họ biết tổ chức phải đi về đâu và bằng cách nào. Nếu họ có thể chia sẻ tầm nhìn đó tới từng nhân viên thì mỗi nhân viên sẽ “nhìn” thấy và từ đó biết mình phải chuẩn bị gì cho quãng đường đi, họ cũng cảm thấy được tôn trọng vì đã được chia sẻ tầm nhìn.
Thông thường thì tầm nhìn ít được chia sẻ trong toàn bộ công ty vì nguyên nhân bảo mật hoặc do đường đi quá chông gai khiến cho việc phổ biến có thể tạo ra nỗi sợ cho nhân viên. Giống như trong phim các cuộc chiến người ta phải che mắt con ngựa để không làm nó hoảng sợ.
Tuy nhiên, không phải anh biết đường đi lên đỉnh Everest là anh có thể trèo lên đó. Nếu như anh sợ việc leo núi thì anh có thể rời bỏ tổ chức, đó cũng là cách để loại bỏ những người không phù hợp với tổ chức. Do vậy thường việc không chia sẻ tầm nhìn đơn giản là vì bản thân người lãnh đạo cũng không rõ, không chắc chắn về tầm nhìn.

4.Kỷ luật của cá nhân -> Đồng bộ của tổ chức
Nhìn từ bên ngoài đó là  “Một tổ chức có kỷ luật”. Khi nhắc tới cụm từ này tôi nghĩ tới một tổ chức có tính nhất quán thể hiện trong nhiều chục năm họ theo đuổi một ngành nghề nhất định, sẵn sàng trả chi phí cho các nguyên tắc họ theo đuổi.
Khi nào bạn đánh giá rằng cái quán ăn kia là một quán ăn có kỷ luật? Đó là khi mà mỗi người trong quán đó tuân thủ một cách nghiêm túc các tiêu chuẩn đề ra ngay cả khi không có sự theo dõi từ khách hàng hay từ quản lý.
loose-gears6Những gì diễn ra bên trong đó là sự đồng bộ của tổ chức thể hiện bằng việc mỗi người như một bánh răng trong một bộ máy, họ tương tác với nhau một cách ăn khớp, bộ máy hoạt động trơn tru hiệu quả.
Bộ phận bếp biết rằng trách nhiệm của họ là tạo ra các món ăn ngon trong thời gian đúng tiêu chuẩn. Bộ phận bồi bàn biết rằng trách nhiệm của mình là phải tiếp đón khách như thế nào, phục vụ họ ra sao. Mỗi bộ phận biết rõ mình phải làm gì và tuân thủ vô điều kiện.
Ngược lại nếu như mỗi cá nhân, mỗi phòng ban biết mình phải làm gì nhưng không tuân thủ theo thì sẽ tạo ra sự va chạm giữa các phòng với nhau. Kết quả là khi có lỗi thì đổ cho nhau, khi có thành quả thì tranh dành của nhau.

Nợ và trả nợ - Bài học cuộc sống

Thông thường cách chúng ta tiêu tiền cẩn trọng đến đâu phụ thuộc và độ khó trong kiếm tiền. Tiền kiếm càng dễ thì ra đi càng dễ, tiền kiếm càng khó thì ra đi càng khó. Vì vậy, ta có thể thông qua cách một người tiêu tiền để dự đoán được anh ta có gặp khó khăn trong việc kiếm tiền hay không.

Tất nhiên ta phải hiểu rằng khó hay dễ không phải là tuyệt đối. Cũng giống như việc bạn hoàn thành cự ly chạy 10 km một cách khó khăn còn người khác thì lại dễ dàng vậy. Khó hay dễ là phụ thuộc vào cảm nhận của mỗi người vì vậy cách mà họ đối xử với đồng tiền cũng khác nhau.
Tiền vay cũng tạm coi là một dạng tiền dễ kiếm. Mặc dù rằng ta có thể phải rất khó khăn để kiếm tiền trả nợ nhưng lúc cầm đồng tiền vay thường ít khi ta nghĩ tới lúc đó mà chỉ đơn giản rằng đó là tiền dễ kiếm.
Tiền vay có rất nhiều dạng, nó có thể dưới dạng tiền mà nó cũng có thể ẩn chứa dưới dạng tình cảm; đặc biệt là nợ tình cảm.
cui-chao
Hai năm trở lại đây nếu bạn vào shop Thế Giới Di Động hay điện máy Trần Anh sẽ thấy nhân viên rất ư là lễ độ. Họ sẽ cúi chào bạn với tay để ở trái tim. Thực ra tâm lý chung của người Việt là không thoải mái trước sự phục vụ của người khác do vậy thực tế là bạn sẽ không cảm thấy thoải mái lắm. Nhưng đó là cách bạn tiêu khoản vạy còn chính thức là bạn đã nhận một khoản nợ, một món nợ ân tình nho nhỏ. Nó khiến bạn khó mà bước ra khỏi cửa hàng mà không mua một cái gì đó. Giả sử như bạn không mua gì thì vào một lúc nào đó trong tương lai bạn sẽ mua để trả nợ.

Bạn thấy đã phải trả một khoản vay mà không nhận được giá trị lúc tiêu. Về lý bạn sẽ phải cảm thấy con người mình được nâng lên, cảm thấy được tôn trọng từ đó cảm thấy một chút thoải mái, vui vẻ. Nhưng thực tế là không, ít nhất là với đa số chúng ta.
Khi một người khách bước chân vào cửa hàng, người bán hàng phải ngay lập tức nghĩ tới việc tạo ra một món ân tình ở nơi người khách. Đó là sự chào hỏi niềm nở, hỏi han xem khách có cần gì không, trả lời mọi câu hỏi một cách nhiệt tình, khen con bé đi theo khách; thậm chí là khách có bước chân ra mà không mua gì thì cũng vẫn phải vui vẻ. Quan trọng là khách đã mắc một món nợ, họ có thể trả lúc này hoặc lúc khác, tự họ trả hoặc trả qua người khác.
Tuy nhiên khách hàng cũng có một ý thức về việc này, họ sẽ tránh vào những cửa hàng phải nhận những món nợ một cách miễn cưỡng. Mong muốn cuối cùng của khách là giá trị nhận được chứ không phải là những thứ phù phiếm bên ngoài. Bạn sẽ quay lại Thế giới di động nếu đúng giá ở đó tốt thật, còn không bạn sẽ có xu thế tới cửa hàng mà bạn không phải chịu nợ.
Con người thường dễ quen với những tiêu chuẩn mới. Rồi một lúc nào đó bạn sẽ thấy rằng việc người bán hành xử như vậy là một lẽ đương nhiên phải vậy. Bạn sẽ chẳng cảm thấy một chút cảm động nào.
Tuần rồi đi ăn quán lẩu nướng ở đường Thanh Xuân mới thấy đến người ăn xin cũng ngày càng pro hơn trong công việc của mình:
  • Một anh trông có vẻ lành lặn nhưng giả bị down đi tới quỳ xuống giơ tay lên. Chỉ khi từ chối đến 5 lần thì may ra mới được buông tha còn không cứ quỳ đấy. Người ta phải cho tiền để mau mau chóng chóng thoát khỏi cái cảnh được tôn vinh không mong muốn.
  • Một cô cũng có vẻ sạch sẽ, bế theo một đứa trẻ bán kẹo cao su. Những người có con tầm tuổi đó lần đầu chắc chắn sẽ cảm động mà phải cho tiền.
  • Một chàng thanh niên đẩy một cái loa rất to, dừng xịch lại, mở và hát oang oang. Một anh trong nhóm đó sẽ đi từng bàn để bán cũng mấy đồ tương tự. Khách phải nghe nhạc sống không mong muốn rồi với tâm lý mắc nợ sẽ phải mua một cái gì đó. Ngay cả cái thể loại nhạc sống này cũng có nhiều cấp độ, bằng chứng là một lúc sau hai con bé đẩy một cái loa bé bằng cái cặp em học sinh, cũng dừng lại hát như ai.
Chỉ 2 giờ ăn tại quán được trải nghiệm hầu hết các thể loại. Từ chỉ đơn giản là ngửa tay xin tiền tới cao cấp nhất là nhạc sống xin tiền. Nhưng mà cái thằng xin được nhiều nhất không phải là thằng đầu tư nhất mà là thằng xin đúng lúc, đúng chỗ nhất.

Bạn có thấy thoải mái khi đi dự đám cưới không? Hầu hết là không vì thường bạn phải ngồi với những người lạ, nói dăm ba câu cho có chuyện, ăn cho nhanh rồi đứng dậy cắp đít đi về. Tới lúc chính mình hoặc con mình cưới thì lại mời người khác và họ lại cảm thấy y như bạn đã cảm thấy.
Mục đích mừng đám cưới là để cho chú rể và cô dâu có một số vốn nho nhỏ bắt đầu một cuộc sống mới. Tuy nhiên thực tế là tất cả chúng ta đã bị mất 75% để trả cho một sự không thoải mái (chi phí cho nhà hàng). Khi đi ăn ở một đám cưới là bạn vừa “trả nợ” vừa “cho vay”. Vòng lặp này cứ liên miên khiến một cặp cô dâu chú rể nào đó không thể tổ chức đám cưới mà không có ăn uống được (mặc dù họ rất muốn đơn giản vì quá mệt). Bạn đưa họ 500.000 sẽ tốt hơn là bạn ăn 300.000 không thoải mái và cô dâu chú rể được 200.000.
Nhớ hồi còn cắp sách ở giảng đường đại học. Lúc đó khi nghĩ tới đám cưới là thấy nản lắm, mặc dù còn chưa có người yêu. Hồi đó lại còn có phong trào cưới theo nếp sống mới. Đám cưới được tổ chức ở nhà văn hóa phường/xã, khách tới chỉ ăn kẹo bánh uống trà rồi về. Nay thì chẳng còn ai nói gì tới chuyện cưới xin nếp sống  mới đó nữa. Nhà hàng mọc lên khắp nơi, phong bì cũng tăng theo giá mâm cùng tỷ lệ lạm phát.
debt
Những món nợ ân tình có thể giết chết tình bạn, tình yêu. Bạn mời bạn thân đi ăn trưa và tranh trả tiền vì thực sự là bạn thấy đáng phải thế. Bạn giành giật việc trả tiền cho bằng được. Người bạn cảm thấy không thoải mái vì anh ta bị mang một món nợ ân tình, anh ta sẽ không muốn đi ăn cùng bạn nữa. Tệ hơn nữa là thực tế trong thâm tâm bạn nghĩ rằng bữa ăn nên được chia 2 nhưng bạn cứ nhất quyết là mình trả theo cái sĩ diện, sau đó bạn lại trách bạn mình không chia sẻ chi phí bữa ăn.

Người quen của bạn mở một cửa hàng ăn uống. Bạn tới đó ăn với mục đích ủng hộ bạn mình. Lúc đứng lên anh ta bảo không tính tiền, hoặc là giảm 25% vì người quen. Bạn có thấy thoải mái không? chắc là không, bạn sẽ không quay lại đó ăn nữa vì không muốn mắc nợ. Động cơ của chủ quán rất tốt nhưng kết quả thì không tốt. Cũng ở trạng thái tệ hơn, chủ quán tính tiền cho bạn như những người khách khác, bạn lại trách chủ quán chẳng giảm giá vì người quen và sau đó không thèm quay lại nữa. Túm lại, con người rất là mâu thuẫn.

Càng nhiều mối quan hệ thì càng dễ mắc nợ tình cảm. Người ta đến chúc tết mình chẳng nhẽ mình lại không đến chúc tết người ta. Người ta mời mình đến nhà ăn thì chẳng nhẽ mình không mời họ ngược lại. Người ta giúp đỡ mình việc A chẳng nhẽ mình lại không trả ơn họ việc B. Các món nợ ân tình mặt tích cực là nó giúp gắn kết các mối quan hệ nhưng nó cũng tiêu tốn của bạn rất nhiều thời gian và tiền.
Nợ ân tình đóng một vai trò rất quan trọng đối với những mối quan hệ vợ chồng, con cái và những mối quan hệ bạn bè thực sự cần giữ. Không nợ gì cả cũng có nghĩa là mối quan rất lỏng lẻo. Một cặp vợ chồng gắn kết thường có ý thức liên tục tạo ra các món nợ ân tình ở cả hai phía, điều này sẽ giúp họ chiến thắng các khó khăn trong cuộc sống và những cám dỗ ngoài vợ chồng. Vấn đề ở đây chỉ là tạo nợ sao cho người bên kia cảm nhận được giá trị thực, không phải giá trị ảo.
Lời khuyên :
  • Ý thức rằng 100.000 cho dù có được bằng cách nào thì cũng vẫn là 100.000. Bạn không thể đối xử với nó theo cách mà bạn kiếm được.
  • Cố gắng tránh xa những khoản nợ không xứng đáng. Đừng miễn cưỡng nhận nợ chỉ vì bạn không có đủ can đảm nói lời từ chối.
  • Khi bạn làm cho ai một cái gì đó hãy cố gắng tạo ra giá trị thực cho họ đừng vì động cơ mong muốn được họ trả nợ trong tương lai.
  • Ý thức trong tạo ra các món nợ ân tình có giá trị trong các mối quan hệ quan trọng để gìn giữ nó.
Nguồn: Viet Dung Blog

Lộc trời (AGPP) đầu tư liệu có lời?

Những  ngày gần đây trên thị trường OTC đang giao dịch rất sôi động các cổ phiếu OTC chuẩn bị lên sàn trong quý 1 và quý 2/2017 như Petrolimex (42-44), VEAM (26-28), Lộc Trời (46-48), PV Power...Tôi đặc biệt quan tâm đến số cổ phiếu này về khả năng tạo ra lợi nhuận và quy mô doanh nghiệp. Tuy nhiên, tôi chỉ xin được đề cập đến Lộc Trời trong bài biết này để xem liệu thương vụ mua OTC liệu có mang lại cho NĐT kết quả LN cao như kỳ vọng.

Lộc Trời - tên cũ của Công ty CP Bảo Vệ Thực Vật An Giang, được thành lập năm 1993 và được cổ phần hóa vào tháng 9 năm 2004 với vốn điều lệ 150 tỷ đồng. Từ một đơn vị kinh doanh nhỏ chỉ với 23 người, đến nay, Công ty Cổ phần Bảo vệ Thực vật An Giang đã trở thành nhà phân phối dẫn đầu thị trường Việt Nam trong lĩnh vực nông nghiệp, với đội ngũ nhân viên trên 1.300 người.
Tháng 12/2009: Công ty tăng vốn điều lệ từ 180 tỷ đồng lên 270 tỷ đồng bằng phương thức chia cổ phiếu thưởng cho cổ đông hiện hữu.

Ngành nghề hoạt động chính:
  • Thuốc Bảo vệ thực vật
  • Giống cây trồng
  • Bao bì giấy các loại
  • Các dịch vụ du lịch
  • Sản xuất và kinh doanh lúa gạo
Phân tích báo cáo tài chính 2015 (hợp nhất):
Do hạn chế về thông tin nên tôi chỉ có thể dùng báo cáo tài chính 2015 được lấy trên website của công ty và theo dự báo của tôi trong năm 2016 công ty sẽ không tạo ra đột biến trong lợi nhuận.
  • Thứ nhất, ngành kinh doanh chính là thuốc bảo vệ thực vật và giống cây trồng thì phụ thuộc nhiều vào diện tích cây trồng hàng năm, và năm 2016 nếu lạc quan thì công ty cũng chỉ duy trì mức tăng trường đều.
  • Mảng lúa gạo là mảng kinh doanh mới của công ty, vẫn đang gặp rất nhiều khó khăn: từ thương hiệu, nguồn nguyên liệu, khả năng xuất khẩu kém, chi phí đầu vào cao dẫn đến giá cao khó cạnh tranh được so với các nước như Campuachia hay Thái Lan và Ấn Độ.
  1. Báo cáo kinh doanh 2015

Biên lợi nhuận gộp chỉ giảm nhẹ từ mức 23% của 2014 về 22% trong 2015, tuy nhiên doanh thu giảm mạnh khoảng hơn 1.000 tỷ làm cho LN gôp 2015 giảm mạnh 300 tỷ đồng so với 2014.
Nhìn vào báo cáo KQKD có thể thấy công ty tăng vay nợ làm cho lãi vay phải trã tăng mạnh từ mức 80 tỷ lên 118 tỷ trong năm 2015, chưa kể các chi phí tài chính khác cũng tăng thêm 60 tỷ nữa. Tổng kết tổng chi phí tài chính tăng lên khoảng 100 tỷ, phần lớn do công ty đang gặp khó khăn trong hoạt động lúa gạo, chi phí đầu tư lớn và hiệu quả thấp (sẽ phân tích phần dưới).
Các khoản khác như chi phí quản  lý doanh nghiệp, chi phí bán hàng công ty vẫn duy trì tỷ lệ không đổi trên doanh thu so với năm 2014.
Và kết quả cuối cùng là lãi cơ bản trên cổ phiếu của công ty giảm mạnh từ mức 7.800 đồng/cp năm 2014 xuống còn 4.800 đồng /cp năm 2015. (chưa tính việc công ty đã trả 3.000 đồng cổ tức/cp đầu năm 2016).
Ước tính của tôi cho lợi nhuận 2016 sẽ duy trì với lợi nhuận 2015, lý do:
  • Mảng lúa gạo chưa tạo ra lợi nhuận, thị trường lúa gạo VN xuất khẩu vẫn chưa thể cạnh tranh được so với các nước khu vực, còn bán trong nước thì gạo của LT chưa có thương hiệu. (nếu có chăng nữa cũng rất thấp là do công ty giảm khấu hao, hoặc giảm chi phí đầu vào bằng các biện pháp cooking report.)
  • Mảng kinh doanh truyền thống thuốc bảo vệ thực vật có tăng trưởng nhưng sẽ chậm lại, vì phần lớn phụ thuộc vào vùng nguyên liệu mà năm 2016 tình hình sản xuất nông nghiệp VN chưa tăng trưởng.
  • Mảng giống cây trồng: Tuy có lợi nhuận cao tuy nhiên thị phần rất hạn chế do phải cạnh tranh với các công ty như PAN, NSC, SSC....
  • Các mảng khác, doanh thu không đáng kể, chủ yếu tận dụng vào các hoạt động kinh doanh chính.
2. Phân tích bảng cân đối kế toán:
Tổng tài sản công ty tăng từ  5.702 tỷ trong năm 2014 lên 6.406 tỷ trong 2015, chủ yếu do công ty đầu tư thêm tài sản cố định khoảng 300 tỷ và tăng hàng tồn kho gần 900 tỷ và giảm khoản phải thu  ngắn hạn khoảng 500 tỷ.

Rủi ro và cooking báo cáo của công ty có thể được thấy ở đây, phần lớn hàng tồn kho của yếu là lúa gạo và thuốc bảo vệ thực vật. Mảng BVTV thì khỏi đề cập tới nhưng mảng lúa gạo của công ty đang làm đau đầu ban lãnh đạo khi mà lượng hàng tồn kho chiếm quá nhiều, hơn nữa việc để tồn kho lâu ngày sẽ làm chất lượng lúa gạo giảm nhanh => kém chất lượng và lại giảm giá bán => cao hơn giá vốn => thua lỗ. Bởi vì công ty chưa đưa vào dự phòng nên các khoản này chưa thực sự được hiện lên BCTC, nhưng nếu sau khi công ty thanh lý khối lượng hàng này thì BCTC sẽ thể hiện hết.


Tài sản cố định tăng trong năm chủ yếu đầu tư vào nhà xưởng và máy móc thiết bị, phần này chủ yếu để thực hiện đầu tư lớn cho mảng lúa gạo. 
Do công ty không có thuyết minh từng tài sản được phân ra theo mảng kinh doanh nên không thể phân tích được tỷ trọng tài sản đầu tư cho từng mảng.

Để minh chứng cho các số liệu ở trên, tôi tiến hành phân tích bên cơ cấu nợ, để xem công ty dùng biện pháp tài trợ nào cho việc tăng tài sản trong năm.
Có 2 mục cần chú ý ở đây:
  • Chiếm dụng vốn: Trong phần phải thu ngắn hạn công ty cũng  giảm  khoảng 500 tỷ đồng và phẩn phải trả người bán công ty cũng giảm hơn 100 tỷ đồng => công ty tăng được chiếm dụng vốn của khách hàng lên khoảng 400 tỷ
  • Nợ vay trả lãi: Tổng các khoản vay trả lãi của công ty năm 2015 lên đến 2.700 tỷ tăng khoảng 1.000 tỷ so với năm 2014. Phần lớn số tiền này được phân tích ở trên dùng tài trợ cho hàng tồn kho và tăng tài sản cố định. Chi phí lãi vay trung bình với chỉ ở mức tỷ lệ 4-4.5%
Dự báo của tôi với tốc độ bán hàng như hiện tại thì chi phí lãi vay của công ty sẽ tăng trong 2016 và 2017, khi các nhà đánh giá tín dụng chuyển sếp hạng tín dụng của LT qua mức độ rủi ro hơn. Giả sử họ tăng LS lên trung bình 6%/năm thì với số nợ hiện tại, tổng lãi phải trã tăng lên khoảng 45 tỷ đồng.

3. Báo cáo lưu chuyển tiền tệ:

Phân tích đến đây tôi nghĩ đa số các bác sẽ hiểu Bảng lưu chuyển tiền tệ nó sẽ như thế nào, vâng dĩ nhiên Lưu chuyển hoạt động kinh doanh chính sẽ tăng âm, hoạt động đầu tư cũng tăng âm và dòng tiền tài trợ sẽ dương để bù đắp. 
Do rất dễ nhận biết báo cáo lưu chuyển tiền tệ sẽ như thế nào nên tôi sẽ không show lên đây để tránh bài viết quá dài.

Kết luận:

Tôi giả sử với giá bán hiện tại của Lộc Trời trên OTC là 48.000 đồng/cp thì với mức EPS dự báo năm 2016 từ 4.800-5.000 đồng/cp thì P/E đã sấp xỉ 10 lần.
Tuy nhiên, vấn đề tôi muốn nhấn mạnh ở đây là bản chất của việc lợi nhuận đó có thật chất hay chưa, khi mà công ty chưa mạnh tay trích lập dự phòng cho mảng lúa gạo.
(Đối với các cổ phiếu khác như VEAM, PLX tôi đánh giá rất tôt, nhưng nếu các bạn muốn hỏi nên mua giá nào thì hãy pm vào skype cho tôi tại địa chỉ liên hệ cuối blog. Chúc mọi người đầu tư thành công)

Nguồn: Phân tích của Lão Trinh. 


Dịch vụ Thiết kế websiteDịch vụ seo CIP giúp cho thương hiệu của bạn tiếp cận thị trường online.